GIƯỜNG CƯỚI ĐỔ NGHIÊNG!

192
1077

Lâu lắm rồi anh chẳng ôm em
Chiếc giường tân hôn như dài rộng thêm từ hai phía
Cùng là một thôi, ngày xưa anh có nhớ?
Gối thắm bỏ thừa khi em ấp cách tay anh
Chúng mình lý do rằng tất cả là vì con!
Nên mặt nhiên sắp đặt tình yêu chung ở giữa
Lâu dần thành thói quen chẳng thèm ai quan tâm nữa
Ngày quay cuồng bảo gió…
Đêm về khuyết nữa trong nhau!

Lỗi tại em?
Hay tại chiếc giường phía anh nằm tuột dốc đổ nghiêng
Xô hẹn ước còng queo rồi đứt gãy
Đã bao lần em vuốt nỗi đau bỏng rát rải lưng mềm còn gái
Cố lăn về phía anh!
Khoảng cách gần… làn hơi thở mong manh
Em mím môi… bóp miệng vết thương anh trổ vào tim lúc chiều cho gắn lại
Lời nói đi qua, nổi đau còn mãi
Một lần nữa vì con, em đặt cánh tay tròn lên vùng ngực ấm của anh
Ngỡ tất cả ấm êm, hạnh phúc lại nỡ hoa gắn kết chúng mình
Nào ngờ vòng ôm nhẹ quá!
Không đủ sức xiết chặt tình yêu…

Em lặng lẻ rút tay về trong tiếng thở đều đều say ngủ phả vào đêm
Người đàn ông cả đời em sẽ tôn thờ đây ư?
Sao kề cạnh bên mà xa xôi quá đổi?!
Mười năm, hai mươi năm sao cùng chung tiếng nói…?
Hay chỉ là hai mảnh tình hờ ghép lại
Cho cân một chiếc giường dốc thỏa hướng xa nhau.

GIƯỜNG CƯỚI ĐỔ NGHIÊNG!

0/5 (0 Reviews)