Là con gái mà, ai chẳng có những lúc yếu mềm, ai chẳng có những lúc muốn gục đầu vào ai đó khóc thật to như thể không biết trời đất là gì.

Là con gái, đâu thể cứ mãi phải tỏ ra mạnh mẽ, đâu thể cứ mãi phải gồng mình lên tỏ ra cho mọi người biết rằng “Tôi không sao cả, tôi rất ổn”. Như vậy chẳng phải mệt mỏi lắm sao?

Là con gái, chắc hẳn sẽ có rất nhiều tâm sự, chắc hẳn sẽ rất dễ chạnh lòng. Vậy thì hãy tìm một ai đó đủ tin tưởng để nói ra những tâm sự của mình đi, hãy tìm ai đó đủ hiểu mình để có thể khóc thật to như một đứa trẻ bị lấy mất đi món đồ chơi yêu thích. Khóc thì đã sao chứ, khóc đâu có nghĩa là yếu đuối, là bị lụy đâu. Vậy tại sao cứ phải cố giấu nước mắt vào trong.

Hãy cứ khóc khi buồn, hãy cứ dừng lại khi mệt mỏi, và hãy cứ nghỉ ngơi khi thấy mình không thể bước tiếp được nữa.

Để rồi sau đó, khi những nỗi buồn trôi theo giọt nước mắt, khi những mệt mỏi đã dần ở phía sau ta, khi những bước chân nặng nề trong cuộc sống không còn là điều khiến ta sợ hãi nữa, thì đó là lúc, bạn có thể trở lại là một cô gái mạnh mẽ, là một cô gái luôn mỉm cười với những khó khăn. Và câu nói ” Tôi không sao cả, Tôi rất ổn.” là thật chứ không phải chỉ để khiến họ an tâm.

Có những đêm dài, tấm lưng nằm quay lại
Chiếc giường bỗng rộng, trái tim bỗng đau, không cách nào tả xiết
Có những đêm dài, mà cả ta và người đều biết
Chẳng có giấc ngủ nào ghé thăm…
Có những đêm dài, một mình nhớ lại lời hứa trăm năm
Nhớ những khổ đau, những gian truân được người cùng bước đi trong hiện tại
Nhớ nụ hôn êm ái
Mà ta từng tin là có thể cứu rỗi một linh hồn.

P/s: “Ta từng ước mình được làm mây
Bay qua năm tháng không có gì lo nghĩ
Nhưng đó chỉ là ước mơ của một thời ấu trĩ
Nhiều lúc giờ đây nghĩ lại vẫn buồn cười…”

0/5 (0 Reviews)