Con người dù lạc quan thế nào, cũng có khi phải rơi lệ; Nội tâm dù mạnh mẽ đến đâu, cũng sẽ có lúc cảm thấy chông chênh.

Chúng ta đều mong ước khi trời mưa có người che dù, gặp oan ức có người an ủi, lúc nguy cấp có ai đó bảo vệ…
Nhưng ai nấy cũng đều hiểu rằng: Đường dù xa đến đâu, bản thân cũng phải tự đi; Việc dù nhiều rối rắm, mình cũng phải tự làm; Niềm đau dù khó tiếp nhận, cũng phải tự mình bước qua.
Nếu có sẳn một bờ vai để dựa dẫm, thì đâu cần phải khóc than; có ai đó để nương tựa, thì đâu cần độc lập. Nếu ai cũng vững chãi đến bất khả xâm phạm thì làm gì có nổi đau nào tựa ngàn mũi tên đâm vào tâm can?
Thế thái thất thường, không thể không tỉnh táo; Lòng người thay đổi, không thể không thích nghi
Hãy học lấy sự trân trọng, nhưng đôi lúc cũng nên biết cách lãng quên.
Đối diện với điều khó đối diện, có khi cũng là một sự gánh vác.
Tiếp nhận được những điều khó tiếp nhận, sẽ giúp ta trưởng thành hơn.
Dù lòng người thường hay yếu đuối, nhưng hãy cố gắng tập sống thật mạnh mẽ, vì không ai có thể thay thế ta sống trọn cuộc đời này!
Nhớ thương lấy bản thân, đối xử với mình tốt một chút và đi qua những ngày tháng đáng tự hào…

0/5 (0 Reviews)