Đừng tự hỏi mình: “Tôi có chọn đúng người không?”, bởi chìa khóa thành công của hôn nhân không nằm ở việc chọn đúng người. Chìa khóa nằm ở việc nắm bắt được những giai đoạn khủng hoảng và vượt qua chúng.

Ngày anh trao chiếc nhẫn, tôi biết anh chính là người thân, là quá khứ, hiện tại và là cả tương lai…

Có một câu chuyện tôi đã nghe từ rất lâu rồi mà vẫn nhớ đến tận bây giờ. Khi một đôi vợ chồng già được hỏi “Bí quyết nào khiến ông bà sống được cùng nhau lâu đến thế?”, cụ ông đã trả lời đơn giản mà thấm thía thế này:

“Chúng tôi sống ở thời mà cái gì hỏng hóc, chúng tôi sẽ sửa chứ không vứt nó đi”.

Tôi không có từ ngữ nào khác, ngoài việc tán thành cả hai tay!

Đối với tôi, hôn nhân là khi bạn quyết định đưa “chúng ta” lên trước “cái tôi”, là khi bạn nhìn người ta và biết rằng đây là người đàn ông duy nhất bạn thuộc về, là người mà từ ngày bạn đeo lên tay chiếc nhẫn anh ấy trao, bạn biết anh ấy là người thân, là quá khứ, hiện tại và tương lai của bạn. Nên cho dù anh ấy có làm sai thế nào, hai người cũng sẽ ở bên nhau, vì là người thân, ràng buộc nhau cả đời, nên luôn cùng nhìn vào mặt sáng của vấn đề để giải quyết tốt đẹp mọi chuyện. Câu trước tranh cãi, câu sau “yêu anh/yêu em” sẽ là chuyện rất thường.

Hôn nhân là khi bạn biết mình muốn ở bên người ta, không vì nguyên nhân gì cả, chỉ đơn giản vì việc ở bên anh ấy đối với bạn rất tự nhiên, tự nhiên như hơi thở. Đến mức bạn chẳng còn nhớ cuộc sống một mình nó ra làm sao nữa, đến mức bạn thoải mái làm đủ mọi trò, dù có ngố cách mấy, trước mặt anh ấy, không bận tâm cái gọi là “thể diện, hình tượng”.

Hôn nhân là khi làm được “tương kính như tân” – luôn tôn trọng, tương thân như ngày đầu mới về chung một nhà. Càng làm được tốt thì càng về lâu về già, làm sao có chuyện “chán nhau” mà rời bỏ nhau đâu?

Vui hay buồn, nhẹ nhàng hay nặng nề đều do chính mình mà ra cả.

Nhiều người vẫn nghĩ tình yêu là màu hồng, là đẹp như cổ tích. Khi cưới nhau rồi, phô bày mọi đỏ đen cho nhau rồi thì sẽ hóa bùn hết.

Nhưng bạn ạ, đến cả truyện cổ tích cũng không phải truyện cổ tích. Nếu bạn biết cái kết thật sự, chứ không phải những happy ending mà người ta gắn cho nó. Như trong “Cô bé quàng khăn đỏ” nguyên gốc, không có bác thợ săn, không có người bà đang ốm. Chỉ có một cô bé đi trong rừng, nghe lời lừa phỉnh của con Sói và tin theo để bị Sói ăn thịt. Hết. Nhân vật chính là cô bé cả tin và con Sói béo.

Hay “Nàng tiên cá” thực ra cũng chẳng có happy ending nào hết. Cuối cùng hoàng tử vẫn lấy cô gái khác, nàng tiên cá thì tuyệt vọng chết đi và hóa thành bọt biển, tan biến vào hư vô. Không có cái kết một đám cưới Hoàng gia lộng lẫy rồi Hoàng tử, Tiên cá chung sống với nhau hạnh phúc trọn đời.

Vui hay buồn, nhẹ nhàng hay nặng nề đều do chính mình mà ra cả. Ai chẳng đã có lần ôm ngực mà khóc không thành tiếng rồi, chỉ là có quyết tâm bỏ lại tất cả và vượt qua hay không.

Chỉ cần nhớ rằng, đến cuối cùng, ai sẽ là người ở lại bên mình, ai sẽ là người vẫn nắm tay mình, để mà đối tốt với người ta, trân quý người ta, vậy là tự nhiên hôn nhân sẽ trở nên viên mãn.

Vậy đấy, hôn nhân chính là học yêu đi yêu lại, chỉ duy nhất một người. Những ai nói hôn nhân là mồ chôn của tình yêu, hay hôn nhân là một cuốn tiểu thuyết ái tình mà hai nhân vật chính chết ngay ở chương một đều là những người không có niềm tin vào tình yêu, vào đối phương, và vào chính mình. Nếu tình yêu đủ lớn, thì tất cả những thử thách, khó khăn ấy, chúng ta đều sẽ vượt qua mà thôi. Dù lâu hay dù mau, chúng ta cũng sẽ phải học cách cùng nhau vượt qua giông bão.

Mỗi người sẽ có một quan điểm riêng, nhưng tôi luôn quan niệm, một khi đã kết hôn, thì tức là số phận mình được định sẵn gắn kết với người đó, có thể do duyên, có thể do nợ. Cho dù thế nào, thì trong đời chỉ cần cưới một lần là đủ. Còn bạn, bạn nghĩ sao?

Nguồn: Bestie

0/5 (0 Reviews)